Chi tiết tin tức

Bò hoang phố cổ

04/04/2013

Truyện ngắn: "Bò hoang phố cổ" - Uông Triều

Phố.    

Đêm thứ bảy. 

Tòa biệt thự nhô cao trầm mặc. Lưa thưa gốc cổ thụ không thẳng hàng. Bốn ống khói vươn lên trời cao mờ mờ. Nơi ấy, sống ba nhân vật đáng chú ý về đêm: một gầy, một tóc xoăn, một cận thị.

Gầy bước xuống cầu thang, nhịp nhàng khoan thai. Lá cây xào xạc, vỉa hè bớt đi sự yên tĩnh, gầy lấy tay làm loa gọi hai đồng nghiệp kia xuống đi ăn tối. Đêm nay là đêm thứ bảy, có gì vui mà gọi nhau đi vào giờ này. Không có tiếng trả lời. Âm thanh xuyên qua tầng lá đại rơi xuống. Khu nhà lút vào khoảng không lặng ngắt, chới với bóng đêm. Biệt thự số 4. Phố đêm. Tiếng xè xè của một thứ âm thanh không rõ. Buông xuống từ lá cây, nhoi lên từ mặt đất. Một con vật động cựa trong lòng đất.

Gầy đi tìm một người, hắn là đệ tử của Lưu Linh, phải đi ít nhất 1200m, qua những cửa hàng ánh sáng, xe ôm và lưu manh không quá hiếu chiến. Hàng cổ thụ buông thõng cánh tay rầu rĩ. Gầy mang theo một thứ bí mật, vật dài, tròn. Phố về đêm có vài người để ý, nhưng không hề gì. Gầy cầm vật ấy trên tay bình thản, việc ta ta cứ đi, ánh sáng rọi vỉa hè, ô vuông từng khoảng. Hắn đang đợi ta, trong căn phòng nhỏ ấy, hắn đợi, cũng buồn như ta. Rượu có lẽ không thiếu, thiếu là sức mạnh, man dại, những chuyện ngày xưa chưa hết, hắn vò võ trong đêm, chờ ta. Phải nói với hắn, nói cho hết nhẽ. Mặt đất câm lặng, im lìm. Con vật nhô đầu lên một chút.

Cận thị xuống cầu thang, chầm chậm để khỏi ngã, ánh sáng chiếu lên mặt, tóc cắt cua sát sạt. Một mình. Đêm nay, cận thị đi tìm một người từng sống trong biệt thự này. Không biết bắt đầu từ đâu, nhưng từ chiều đã điều tra kĩ các ngóc ngách, những chỗ cần đến, những điểm đáng chú ý, những khu vực nhạy cảm, không gian, thời gian. Người muốn gặp không phải là một nhân vật bình thường, nhân sĩ kiêu bạc và không phải khi nào muốn gặp cũng được, đêm nay có phải là đêm may mắn không? Cô đơn tột cùng. Không gian mở ra vô vọng như đứng trước một khoảng tối vĩ đại. Hun hút. Chưa thị sát thì chưa biết được, lờ mờ đoán rằng người ấy sẽ xuất hiện, khoảng linh cảm rộn lên đâu đây, cơ hội đến thì phải nắm bắt. Nếu không cứ mò mẫm, nhầy nhụa trong bóng tối thì làm sao thấy đường. Chỉ hỏi một câu thôi. Thứ văn ám ảnh, mê muội, sao lại thế? Nhập nhòe, ngạc nhiên, có đom đóm, như bị tụt xuống một cái hố không đáy. Hút hết mọi âm thanh, tiếng thở của mình, tiếng thở của mình. Con vật đang trồi lên.

Tóc xoăn xuống cầu thang gỗ, tiếng lộp cộp của giày đinh. Nhẹ nhàng thôi, đi đâu, gặp một người, nhưng không phải người trong biệt thự này, ở một chỗ khác, nơi có vỉa hè rộng và quán cà phê san sát. Phố quanh quất, khít khịt. Đường nghìn nghịt không một mặt người quen. Chỉ có mình. Một mình. Mình. Đi gặp một cô gái, ba ngày nữa em lấy chồng. Diện sơ mi ca rô, đêm xuống trông ra những vệt loang lổ nhưng em thích bộ này nhất. Bóng phủ xuống, qua những khoảng trắng tối không rõ, ô vuông ngang dọc vỉa hè. Những ảo giác thoảng qua nhưng không phải ai cũng thấy rõ. Phố mênh mông như đại dương, mình như thuyền nan bơi lạc. Con vật cựa quậy, ngúc ngắc đầu.

Quãng đường đi của gầy không dài nhưng mang niềm phấn khích. Cái vật dài gói trong tay. Phố nguệch ngoạc, những hình lúc lắc đung đưa. Ken kịt. Không ai chú ý đến gầy, mỗi người theo cách riêng của mình, xuyên qua phố đêm. Một bóng quen quen. Người cất tiếng hỏi.

- Đi đâu vào giờ này?

- Như mọi hôm thôi.

- Thế còn cái thứ đang cầm ở tay?

- Chưa thể nói ngay được, có ngày ông sẽ biết...

Bỗng nhiên, gầy đổi hướng, một thứ va chạm như từ khu nhà trên cao rơi xuống. Nhanh dần và nằm uỵnh xuống một quãng xa xa, không phải việc của mình, quá đâu phải để ý. Một thứ gì đó khác lạ gây chú ý. Những vệt bóng nhỏ,  những con kiến đầu to, leo dần xuống từ cửa sổ khu nhà cũ rích. Chầm chậm nhưng chắc chắn. Gầy vung tay, đưa cái vật kia lên ngang mặt, tất cả không nhúc nhích, sững sờ nhìn vật trụ nằm trong tay…Khua khoắng, chân tay như trong một chiếc thùng rỗng, không chạm vào đâu cả. Rỗng. Im lặng lạnh người, mỗi một mình sao. Đôi mắt con vật sắp bị hành hình như hai cái chén đỏ nhìn lên.

Cận thị đi hết hai đoạn cầu thang. Đoạn thứ nhất cầu thang bê tông, âm thanh đêm sắc lạnh rõ nét, bên phố kia sáng ánh đèn, thứ ánh sáng lạnh lẽo hắt qua. Những hình thù nhấp nhô lô cốt thời chiến phía sau biệt thự, con mèo cụt đuôi, to sụ, chễm chệ giữa đường, như tượng đá, không nhúc nhích, câm lặng, mắt mở to trồi vào bóng tối. Bóng đêm.

Đoạn thứ hai là cầu thang gỗ. Âm dịu của sàn gỗ tốt, ô mái vòm cong nhìn ra vệt xanh cây ăn quả trồng không theo quy luật bao gồm trứng gà, khế và nhãn. Hai cây đại già khệnh khạng trước cửa, không chịu rung lấy một chiếc lá. Giun dế câm nín. Im lặng tuyệt đối. ánh sáng mờ lan theo sàn gỗ xuyên vào khoảng đen như vực. Số phòng viết bằng mực đỏ nằm im như con mắt, từ trái sang phải, từ phải sang trái. Tiếng thở của mình, tiếng thở của mình. Không phải, đó là đôi mắt to của con vật, nó nhìn quanh. Ngơ ngác.

Người ấy ở bên nào, nhà văn lừng danh một thời, từng dám vất bỏ những sao chép tầm thường, phiến diện ca tụng. Cầu thang gỗ, cầu thang bê tông im lìm. Vo ve muỗi. Cửa sổ tròn biệt thự. Tám cái lỗ tròn, ô cửa nào sẽ là khuôn mặt cần tìm ló ra. Viền âm và mái vòm, phải theo đường này, âm thanh, ánh sáng chạy dọc hành lang. Theo con số dánh dấu trên cửa thì đó là phòng thứ tư, vệt sơn trắng đánh dấu chữ C trên cửa, mờ nhưng vẫn còn nhìn thấy. Cận thị gõ cửa… Không một bóng người, vắng. Con vật bỗng đờ đẫn, lặng đi.

Tóc xoăn dừng lại, lấy điếu thuốc trong túi, một chấm đỏ đi ngược về phía đầu phố, chéo với biệt thụ cổ, bên kia là nhà hình ống tròn, tháp nước cổ của thành phố. Em hẹn bên đường đối diện. Một kẻ đi ngược, không phải người quen, không có ai quen, không ai quen mình. Xa lạ. Phố rộng hoác, hoang hoác.

Những khối người vụt qua mặt, vào giờ này, đêm muốn ngừng chuyển động. Hai người, ba người, năm người, đám đông, một mình. Vụt qua, vụt lại, áo quần và tiếng cười, gặp được người, mình sẽ chẳng nói gì hết, xem phản ứng của em, ba ngày nữa thôi, không còn chờ đợi, không mong mỏi gì hết. Đêm nay là đêm cuối cùng. Em có đến không. Chỉ có giọng nói của mình, khát khao của mình. Tiếng thở phì phò của con vật.

 Tóc xoăn định được hướng, băng qua đường. Váy ngắn lướt qua mặt, phải nhìn. Nhìn. Mình không thiếu những thứ đó, đâu phải ghê gớm, nhưng không nhìn không được, đùi nào cũng trắng nõn, tóc nào cũng hững hờ, ngực non như miếng sữa. Sigmund Freud là bậc thầy, những ám ảnh tình dục, mình không công nhận điều này, mình cũng đã từng yêu, nhưng cô gái này rất khác, chưa từng chạm…Những khối người bao quanh, mặt ai cũng xa lạ. Mình có thèm khát không, đêm nay em có đến không? Con vật nghển cổ, cái thứ nằm giữa hai chân đung đưa.

Gầy đưa vật hình trụ lên ngang mặt, cả đám xung quanh ngỡ ngàng, như một xui khiến kì lạ, tất cả lãng ra. Vật bọc trong giấy báo cũ, hình trụ, không ai muốn đến gần.

- Chú mang thứ đó đi đâu? Một thằng bé đi ngược đường hỏi.

- Mang cho một người cần nó.

- Người ấy ở cầu thang số hai, tầng sáu?

- Đúng.

- Chú không cần đến đó nữa.

- Vì sao?

- Người ấy rơi xuống đất rồi…

Có tiếng rú lên man rợ, tiếng kêu từ cổ họng của một sinh vật.

Gầy đưa tay lên bóp trán nhìn ra, một thứ gì vừa rơi xuống, là người đó ư. Vật lạ bò choài trên cầu thang, những cánh tay bám vào ô cửa. Không cẩn thận sẽ rơi xuống, thứ bóng mờ nhẹ nhàng lướt qua cửa gỗ im lìm. Con vật bước chậm theo cầu thang. Xe máy nổ phè phè phía sau, những trai, những gái chơi đêm lướt qua mặt, không kịp thấy mắt, chỉ thấy tóc và đầu lướt qua, như nhìn qua ô cửa tàu hỏa. Chơi lạc giữa phố người.

Cận thị dừng trước phòng số 4, mọi người bảo người ấy ở đây, phòng này. Cửa gỗ im lìm không nhìn xuyên thấu qua ván gỗ dày. Ai có thể lọt được vào trong nếu không cần một sức mạnh nào đấy, phải dùng một bạo lực nhất thiết nào đó. Bóng đêm dày đặc, đen kịt. Tiếng thở của mình. Con vật húc đầu vào cánh cửa, hổn hển.

Cận thị đưa tay chạm ván gỗ, không có tiếng vọng, chỉ có tiếng thình thịch của tim, mũi giày xoay trên sàn gỗ lim, âm thanh nhẹ và êm. Ai đi nhẹ cũng không thể nhận ra được, như mèo. Con mèo vàng cụt đuôi khi nãy. Như pho tượng ngồi chồm hỗm trước cửa, cấm khẩu rồi. Con vật đứng im như tượng đá.

Sợ không, căn phòng này mình đã vào nhiều lần vào ban ngày, có gì phải sợ. Trong ấy sắp đặt thế nào, một ghế dài, hai ghế gỗ, một bàn làm việc, một ảnh đen trắng treo trên tường. Một im lặng ghê người. Chỉ có mình thôi.

Bức ảnh, chính là người ấy, không thấy ánh đèn sáng gì cả, nhưng người thợ xưa đã làm rất khéo, cửa khao khít, ánh sáng khó lọt, nhưng một chút thì có thể chứ, ánh sáng lờ mờ từ đèn phố hắt vào. Chưa đoán chính xác được. Kí ức dĩ vãng vang vang, đêm tối thế này, người ấy cắm cúi viết, nghĩ suốt đêm mà chưa đi khỏi cánh đồng, qua con dốc, xuống chợ, chuồng bò, mùi hầm hập của cỏ cây bị nước mưa vùi ải, cánh rừng Campuchia, đứa con chết trận, máu đẫm hai tay, mình có viết được như thế không, ám ảnh từng nét bi phẫn, thẳm sâu góc khuất mơ hồ, thế mà người ấy làm được. Người ấy, mũ đen, nụ cười gò khắc. Phiên chợ, chợ xa lắm… Đêm. Tiếng  rục rịch của con gì đó.

Tóc xoăn thả phố, đêm thứ bảy, hàng cơm hẹp sâu hun hút cũng khó tìm, ai phải nhớ những kẻ cô độc. Một mình. Em có đến không, mình đã chờ đợi phút giây này bao ngày. áo xanh, áo đỏ lướt ngoài kia, đâu là áo người ấy. Em có đến không, hẹn rồi mà, người mà không đến, sao tệ bạc. Em có đến không?

Trà đá. Một người ngồi im ở đấy như mặt tượng, chính là em hay người bán hàng. Một thứ hư vô im lặng, không thấy cử động gì hết, hay là bức tượng ai đặt ở đó, nhưng ở đây không phải vị trí thích hợp cho việc đặt tượng, nhưng ai mà biết được, người nghệ sĩ có thể vô hình, hoặc vô tình. Đêm phất phơ những hàng trà đá, ghế gỗ xộc xệch, quán xá sao chỉ thấy một người. Mình đi vào một bộ phim câm. Tất cả nói cười, chỉ có mình không mở miệng được. Thấy sống lưng con vật nhờ nhờ, đôi mắt to có ngấn nước.

Bao nhiêu ngày mới đến giờ phút này, những điều cần làm đã không kịp làm, những cơ hội đã bỏ qua, em đã ôm hôn người khác, yêu người khác. Ba ngày nữa em thành đàn bà có chồng, đàn bà có chồng không phải là em! Cơ hội cuối cùng, ôm hôn người ấy, phải nói hết, yêu hết…

Gầy đứng lặng, người cần tìm đã rơi xuống rồi ư. Không một tiếng la hét thất thanh nào, không tận mục sở thị thì không thể tin được. Phải đến tận nơi. Phố lưa thưa, vào vắng. Con vật  lùi lũi trên phố như một đống rơm.

Gầy đưa cái vật bọc giấy báo cũ lên ngang mặt, không một thứ mùi lạ nào cả. Đưa cái thứ này cho hắn, cho dù hắn có còn ở đó hay không. Chân lệch lạc trên phố, bước lên cầu thang có lẽ mệt hơn. Nhà cũ lọp cọp, phải kiên trì tiến từng bước một. Bỗng một cái mặt nhăn nhở hiện ra trên bờ tường gạch vàng. Ma quái, run lập cập, cũng sợ thật, vết lở loét, tróc rữa của tường gạch cũ nhăn nhúm như một khuôn mặt gàn. Tát cho hắn một cái, tát vào cái mặt ấy, tay đập vào tường gạch đau điếng, bước chân lều khều cầu thang, cứ đi đã, một góc nữa là đến phòng của hắn, có tiếng động lạ trong nhà… Mình hồi hộp như động vật gặp tàu hỏa.

Cận thị đã ở trong phòng, không gian như tờ, không một vết bụi vương mờ,  phòng sạch sẽ. Người ấy ngồi góc nào trong phòng này, sự bố trí có thể không như cũ, ở đâu? Một tiếng động ở trong góc tối, lạ và chờn chợn, cận thị bỗng ngẩn người…Không vo ve của muỗi, tiếng của tim mình.

Bao nhiêu lần đọc sách người ấy, ngẫm nghĩ, cả những lúc ngồi lặng trong xó nhà, nhâm nhi những câu văn rờn rợn. Giờ đã đến đây, sao không cất lên một tiếng hỏi, sách cầm trong tay, bìa đen dày dặn, có những điều phải hỏi cho ra nhẽ,  người này người kia, nhưng mình không tin, một nhà văn lớn không thể như vậy…Mình căm ghét thị phi. Con vật há miệng rộng ra, đỏ lộng, khò khè.

Bóng tối vùng lên những khoảng không đều nhau, vẫn là cảm giác ấy, rất gần đây thôi, nếu không lên tiếng thì không còn cơ hội nào nữa, cô đơn, một thứ rợn ngợp bao trùm, lút dần vào một khoảng ma mị. Tại sao có những trang viết ấy, phải hỏi, phải nói, người ấy đang ở ngay trước mắt, đang đợi mình nói, bỗng dưng cơ thể không lay chuyển được, người cứng đờ, không di chuyển nhúc nhích. Bức tranh hiện ra trước mặt, đôi mắt bình thản, người ấy. Con vật đờ ra, tê dại...

Em. Là em, tóc xoăn xác định lại vị trí, không thể nào khác được. Em. Dáng ngồi ấy, tư thế ấy, mùi đàn bà, cách chờ đợi và khung cảnh thế này, em đã hẹn. Cái bóng bất động, tóc thả hơi bay, có đúng không, mình đã từng vuốt ve mái tóc ấy, đôi mắt nữa. Những lời yêu thương, chờ đợi và đau đớn, nếu như mình dũng cảm hơn… giây phút quyết định thì mình không làm được, cần thêm dũng khí nữa, nhưng vô vọng rồi. Có phải là em? Mình còn chẳng bằng con đực tự nhiên...

Tóc xoăn tìm một chỗ, ở phía sau, ở phía sau nhìn tốt hơn, khỏi phải nhìn vào đôi mắt của em, đôi mắt thẳm thẳm nỗi buồn, rồi em sẽ quay lại, khi ấy một nụ cười nở trên môi, nhất định rồi, cứ để cho em phiêu du về kỉ niệm chờ đợi vô vọng. Triệu khuôn mặt không có một nét quen.

Chờ đợi. Em không phải là người đầu tiên, cũng không phải người cuối cùng, tiến lại gần thì như một cảm giác bị kéo rời xa, không quá xa cách mà chơi vơi không với tới được. Những đêm thế này, đêm thứ bảy, dựa lưng vào thành cầu thuộc địa mà nhìn ra sông Hồng, những khoảng lung linh từ xa đưa lại, mình đưa tay nắm tóc em, tay đâu, tóc đâu. Tay chới với, vô vọng. Cô độc.

Gầy xem lại vật đang cầm trong tay, hắn sẽ thích lắm đây. Đã bao lần hắn đòi nhưng mình không chịu xuống thang. Hắn uống như dại, không phải một thứ tỉnh táo cần thiết trong những cuộc chuyện trò không bao giờ dứt. Những hôm nói những chuyện chẳng đâu vào đâu, nhưng không có hắn, mình sẽ nói với ai những điều ấy. Mắng mỏ, sỉ vả, ai làm được như thế. Cửa phòng hắn đây rồi, cứ xô mà vào, cần gì phải chờ đợi, vào. Một mình.

Căn phòng còn chút ấm, vật dụng ở trạng thái đang dùng, nến đang cháy. Giấy dán tường che mảng tường cũ mốc, nham nhở như mặt quỷ ngoài kia. Nhạc mở, âm thanh buồn nhạc sĩ họ Trịnh.

“Em đi qua chuyến đò thấy con trăng đang nằm ngủ

Con sông là quán trọ và trăng tên lãng du

Em đi qua chuyến đò ối a con trăng còn trẻ

Con sông đâu có ngờ ngày kia trăng sẽ già

Tôi vui chơi giữa đời ối a biết đâu nguồn cội

Cây trưa thu bóng dài và tôi thu bóng tối

Tôi vui chơi giữa đời ối a biết đâu nguồn cội

Tôi thu tôi bé lại làm mưa tan giữa trời…”

Hắn đi đâu vào cái giờ này, hay hắn rơi xuống như lời thằng bé khi nãy. Hắn khỏe mạnh và chắc chắn, tiếng hổn hển, nghe như tiếng thì thầm đâu đây. Gầy đặt cái vật trụ xuống giữa nhà, vuông trần nham nhở sắp rơi xuống một mảng. Mở cái tủ gỗ…Con vật khịt khịt mũi, ngước lên.

Cận thị ấn tay vào hốc mắt, day day để nhìn cho rõ. Trên ghế bành một người đang ngồi lút đấy. Khuôn mặt hơi dài, mũ đen đội lệch, bình thản như chưa hề biết đến cuộc gặp gỡ bất ngờ. Nhìn vào đôi mắt ấy, cố đọc những ám ảnh, suy tưởng, chữ nghĩa miên man, tải giãi lòng dạ, ánh sáng rạo rực của ban ngày không thể rọi chiếu vào đến chỗ này. Những khoảng trống khó bù đắp, câm bặt tiếng giun dế giữa biệt thự phố cổ, chỉ có tiếng tim mình. Thổn thảng.

Người ấy, nhìn ra cửa sổ tròn, trước kia có thể trông thấy sông Hồng. Bây giờ là tường, người, và rác. Cận thị gương kính, ngồi xuống, hơi chếch một tí, ở khoảng cách này có thể nhìn những góc mờ tối của khuôn mặt, không phải trực diện vào đôi mắt, không cần đoái hoài những gì đang diễn ra quanh mình. Cần có một câu hỏi, mình đã chờ đợi giây phút từ lâu lắm rồi.

- Dạ, đây là phòng của ngày xưa.

ánh mắt người xa vắng.

- Ngày ấy đã xa rồi. Những chuyện về nông thôn, trẻ con, đàn ông, đàn bà, cuộc chiến, con bò.

Người ấy nhìn một khoảng xa xăm rất nhanh.

- Có người nói rằng, câu chuyện ấy không hẳn là suy nghĩ ban đầu của bác, có thể từ một ai đó trước đó. Nước Nga xa xôi, chẳng hạn...

Thoáng buồn, hơi giận dữ và tĩnh tâm ngay.

- Người viết tạo ra thế giới của riêng mình, quê mình, quê kệch, thối lợm, nhưng là mình.

Một sự im lặng không thể chịu nổi.

- Nếu có thất thố….

Âm thanh bỗng tắt ngấm, cận thị không kịp nói hết câu. Biệt thự lún xuống một lỗ thẳm lặng, sâu hút …

Em đã ngồi đó suy tư, tóc xoăn vuốt mái tóc sương lạnh. Đã cùng em đi dạo trên cầu thuộc địa, gót chân em thoăn thoắt. Bãi ngô sông Hồng, em chụp ảnh hoa ngô, những bắp non tơ. Em chắc sẽ quay đầu lại, gần mà thấy xa quá. Chỉ có một mình. Mắt con vật non to như một thằng bé.

Và quay lại. Em. Khuôn mặt phờ phạc như sương gió xa xăm. Muốn hỏi, muốn nói bao điều bỗng tan biến hết, muốn ôm em vào lòng, vuốt ve mái tóc, hôn lên mắt, trán và môi. ánh sáng loang loáng. Tiếng hổn hển yêu đương, hơi thở thả vào mang tai, vào miệng. Phố lặng đi, người nghệ sĩ lướt qua chớp lấy khuôn hình đắm đuối. Những dòng miên man suy tư lôi tuột đi, giờ là bến bờ, giờ là yêu thương…Nghe thấy tiếng tim mình lặng lẽ.

Viền lá rung cuốn bụi vào mắt, âm của phố đêm. Mái nhà tròn tháp nước cổ cao ngạo giữa ngã ba phố, nhìn xuống kẻ đi bộ, hôn hít, những con kiến bò dưới chân.

Bây giờ chỉ có mình và nàng, bao nhiêu đau đớn, trách móc giận hờn bây giờ trong vòng tay xiết chặt, cả gió và tóc đang cuộn đến. Sao anh không nói sớm hơn, phố về đêm, âm thanh thế này, hương sắc thế này rơi xuống có lẽ giữa thu, ba hôm nữa em theo chồng rồi. Con vật giật nảy mình.

Vòng tay bỗng lỏng ra, tóc xoăn ngơ ngác nhìn quanh. Chỉ có một mình, ảo giác?

Tiếng động ngừng dần, trước mặt gầy là một không gian rỗng, mọi thứ hữu hình, đài đĩa vẫn quay, nến vẫn sáng vừa đủ, hơi nóng không còn vương vãi. Người đã đi vĩnh viễn.

Một thứ mê muội, xúc cảm như vẫn đâu đây, những cuộc trò chuyện, uống rượu như man, văn chương, tranh luận. Hết cả rồi, phòng trống tuếch, hoang hoãi. Vĩnh biệt.

Gầy từ từ mở cái gói bọc trong giấy báo cũ, vẫn nguyên hình nguyên dạng là thế, niềm mong chờ, khích bác bấy lâu cũng thế thôi. Hắn đã từng phải ngạc nhiên lắm, phút giây này. Từ xa thẳm những tiếng vò võ trong đêm tối như âm thanh cùng quẫn, tiếng mọt gỗ gọi về quá khứ.

Trong bóng mờ của ngọn đèn không bao giờ đủ sáng, gầy dọn dẹp lại căn phòng, phải sắp lại mọi thứ dù hắn không bao giờ trở về. Mình đã chậm rồi, chậm mất rồi, không tìm thấy cố nhân.

Trong khoảng lặng vô bờ, cận thị không thấy người kia đâu nữa. Bản thảo như gió thổi, mùi của đất rừng ẩm mốc, mùi sông Hồng tanh tanh phảng phất, mùi của phân tươi chưa ngấu, mình không quen được phố. Thế là hết, còn chi mà hỏi nữa. Đôi mắt người ấy nhìn đăm đăm lẳng lặng, đêm nay mình có một mình. Biệt thự cổ trầm buồn tiễn đưa một người rất nặng ra khỏi bóng tối. Đã đến lúc mình phải trở về, khung vuông lặng ngắt kia, người ta thường chết vào những đêm buồn, đêm tình thứ bảy, không một người yêu quý chờ mong. Có triệu người mà khuôn mặt nào cũng xa lạ... Con vật rơi theo nước mắt.

Cận thị ra khỏi phòng, đi theo hành trình ngược lại, những bóng mờ vẫn trên mép cầu thang. Còn một chỗ nữa mình chưa khám phá, nơi ấy tối và ít người ra vào nhất, chính là chỗ đó, biết đâu gặp được người.

Dưới cầu thang, đúng chỗ tâm điểm của ngôi biệt thự, cận thị cẩn thận mở cánh cửa vòm thấp, nằm ở vị trí trọng tâm của tòa nhà. Trong bóng tối mờ hẹp phảng phất hơi mốc, khung cửa vòm được kéo ra nhè nhẹ, con bò vàng nghễu nghện mở to mắt, trên lưng con bò là người ấy, nhưng người không nhìn vào đâu cả. Con bò nhìn người lạ vừa mở cửa, cất một tiềng ò vang dội như một thứ âm thanh vọng ra từ dĩ vãng…

Trước mặt tóc xoăn chỉ là một khoảng không vô định, trà đá về khuya ít khách, ghế gỗ không thẳng hàng như sắp mục gãy. Âm thanh từ phía sông Hồng vọng lại, không phải, không phải tiếng của người ấy. Chỉ là một thứ hư vô trong ảo tưởng vô cùng, trước mặt là bà hàng nước tóc trắng như tiền định kiếp trước, không buồn để ý tới kẻ si tình ngồi chết lặng trên ghế gỗ phơi sương. Ba ngày nữa em lấy chồng, đêm nay đâu phải dành cho một người lạ, không gian trên phố rót vào cốc trà đã cạn dần đến đáy, màu vàng ấy, trơ toẽn.

Gầy đưa lọ hoa về đúng chỗ, xếp lại những cuốn sách nhàu mốc mác. Mùi cũ kĩ quen thuộc ngấm vào từng nếp giấy hoen vàng. Rượu thơm nồng bấy lâu, ta uống một mình, không tri kỉ. Một mình ta thôi.

 Gầy đến bên tủ lấy hai cái chén nhỏ. Tháo cái vật gói trong giấy báo, ngần ngừ rồi hít hà rót ngập vào hai chén mắt trâu đặt trên bàn.

- Ông bỏ đi thì tôi uống một mình vậy, rượu vẫn còn đây, hương còn thơm. Tôi tự uống mình...

Ngoài kia, trong bán kính 1200m, biệt thự số 4, phố đêm, ba bóng đen theo ba hướng tiến về. Em vĩnh viễn sang ngang, không còn gì nữa, mình lạc vào cô đơn tuyệt đích. Tóc xoăn kéo giãn những sợi tóc xõa che xuống mặt. Bên kia, cận thị giậm tan kính, vỡ nát mặt đất, níu nhìn người ấy bằng con mắt thật, nhưng bóng người nhòe đi, có thấy gì đâu. Người đi rồi. Gầy dốc chai cạn, ta phải uống một mình, tìm đâu ra tri kỉ giờ này. Con vật kéo một tiếng ò vang, nặng nhọc, dài dặc, khản lặng, xuyên giữa đêm phố cổ.

Bình luận
Nhập mã bảo mật:
Captcha image